Diễn đàn sư phạm Yên Bái
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ... Ghi danh để yêu thương... ^^
Change background image
Diễn đàn sư phạm Yên Bái

Kết nối cộng đồng sư phạm Online

wWw.GiaoVienYenBai.forumotion.com - Kết Nối Cộng Đồng Sư Phạm Online

Go downMessage [Page 1 of 1]

© FMvi.vn

#1codeXin lỗi, em chỉ là con dĩ P7 (8 phần) on 22/4/2012, 13:04
Đang xem:In total there is 0 user online :: 0 Registered, 0 Hidden and 0 Guests

avatar
avatar

Tôi là thuyền trưởng của cuộc đời tôi

Chia sẻ bài viết: ----------------------------

Phần VII

Hạ Âu buớc ra khỏi cổng truờng, kinh ngạc thấy tôi, vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên:
- Sao anh lại dến dây?
- Ðến dón bạn gái tan học, không dc sao?
Tôi buớc dến, mở cánh cửa xe cho cô, nhu một gentlement chính hiệu.
Tan lớp, sinh viên nhiều nhu dàn ong vỡ tổ, Hạ Âu nhanh chóng trở thành tiêu diểm. Cô
không giấu nổi vẻ tự hào. Tôi cung vui.
-Thực ra là anh dịnh vào xem cái giuờng sắt trong ký túc của em là loại rách nát gì.
Giọng tôi nghiêm túc nhung mắt cuời.
Làm sao mà không giận cái giuờng ngủ trua ở ký túc của cô duợc, làm cho lung và eo
con gái nhà nguời ta bầm tím. Chỗ bầm tím rất rộng, lại sẫm màu, tôi nhìn thật lòng dau
dớn. Tôi vẫn thuờng thấy Hạ Âu lén lấy ruợu nóng chuờm những vết bầm tím trên eo và
lung ở nhà. Mỗi lần tôi dòi giúp, cô dều vội nói, tay anh mạnh lắm, sợ em càng dau hon.
Vì thế sau tôi cung không hỏi thêm.
- Mình di tham mẹ em di! - Cô chợt dề nghị, tôi cung vui vẻ ừ.
Ði qua một cửa tiệm bách hoá, tôi dừng xe bảo phải di toa-lét. Thấy dáng tôi có vẻ buồn
di lắm rồi, cô bảo, anh cứ tạm tìm toa-lét của tiệm XX di, cô ấy nói cô ấy sẽ chờ tôi trên
xe.
Muời phút sau tôi di ra. Trong túi áo tôi dã có thêm một chiếc nhẫn kim cuong.
Mở cửa xe, lòng vui sáng nhu bầu trời Hy Lạp. Khi ánh nắng ấm áp chiếu qua cửa xe, tôi
nhìn Hạ Âu bên tôi, nét mặt hạnh phúc của cô cung sáng ngời. Có lẽ vì niềm vui trong
tim, tôi luôn thấy chiếc hộp vuông nho nhỏ trong túi áo cựa quậy.
Trái tim phiêu dãng ba chục nam của tôi giờ sẽ quy thuộc trong 1 phút. Tôi sẽ, trong bữa
tối, mang cho Hạ Âu một lời thề sáng lóng lánh, cho cô một niềm tin rực rỡ.
Và cung sẽ mang cho tôi, một nguời vợ xinh dẹp.
-Sao anh cứ cuời mãi thế? - Hạ Âu hỏi
Tôi cuống, vì tôi không biết cách che dấu tâm sự khéo nhu cô, tất cả dã hiện lên trên nét
mặt tôi. Hạ Âu nhìn thấy tôi cuời nguợng nghịu.
- Ho, có gì dâu- Ðể không làm cô nghi ngờ, tôi nói thêm - Anh dã trở thành Tổng dại lý
toàn khu vực Tây Nam.
Hàm ý của tôi là: "Chồng em tiền dồ rộng mở"

Hạ Âu im lặng, cô không thích hỏi về công việc của tôi, tôi cung không thích dể cô lo
nghi về công việc của tôi. Mặt cô huớng về cửa sổ xe, cho dến lúc xuống xe. Chúng tôi
dã sống cùng nhau hai nam rồi, thế mà tôi vẫn không cách gì hoàn toàn nắm giữ trái tim,
suy nghi của cô, vui dấy, muộn sầu dấy.

Mẹ cô và cô lại nồng nhiệt thân mật một lúc, rồi mẹ cô di vào bếp.

Lòng tôi bắt dầu bấn loạn, tôi chẳng biết nên mở miệng thế nào dể cầu hôn.

Ðột ngột, một tiếng roi ầm trong bếp, tiếng bát vỡ nhọn hoắt. Tiếng một vật dổ xuống.

Tôi và Hạ Âu cùng lúc nhảy bổ vào bếp. Mẹ cô ngã trên sàn, dã ngất di.
- Mẹ, mẹ! Hạ Âu hoảng hốt chạy tới, vội vã tìm cách nâng dầu mẹ dậy.

- Ðể yên, có lẽ não tụ máu rồi! - Tôi biết tôi buộc phải bình tinh hon Hạ Âu, bởi truờng
hợp này khả nang tử vong cao.

- Em mau di gọi xe cấp cứu! - Cô vội vã chạy ra, mặt lộ vẻ khủng khiếp


Lúc dó thật ra tôi cung hoảng. Tôi nhẩm di nhẩm lại trong lòng, Hà Niệm Bân, bình tinh,
Hạ Âu lại chạy tới, cẩn trọng dể nguời mẹ nằm gọn lại, dể dầu mẹ quay qua 1 bên dể bà
dễ thở. Sau dó nới lỏng áo khoác của bà, rồi mở cửa sổ. Tôi kêu Hạ Âu mang khan lạnh
tới.
Bỗng dung, tôi nhìn thấy eo mẹ Hạ Âu, một dám bầm tím y hệt nhu của Hạ Âu, giống y
hệt. Tôi lặng di, quên mất tôi dang dịnh làm gì.

- Bây giờ làm gì, làm gì dây? Hạ Âu nhìn tôi cầu cứu, giọng run rẩy, cô tuởng nhu tôi là
cọng cỏ cứu mạng, tôi nhìn thấy những nuớc mắt cô dang tuôn hoảng loạn, chúng nhắc
nhở tôi, thời gian dã gấp lắm rồi.

- Ðặt khan lạnh lên trán mẹ! - Tôi ra lệnh.

Sau 5 phút, dã nghe thấy tiếng thở phì phò của bà, tôi cung bắt dầu trở nên tuyệt vọng, tôi
nhớ dến hoàn cảnh mẹ tôi ngã tụ máu não 6 nam truớc. Sau khi thở phì phò, chỉ vài giây
sau bà tắt thở. Tôi cần phải làm mọi cách dể cứu bà mẹ dáng thuong này. Nhung những
vết thâm xanh mà tôi nhìn thấy làm dầu óc tôi hỗn loạn.



Tôi guợng giữ tinh thần, kêu Hạ Âu mang khan tới.

- Khô hay uớt? – Cô cuống quýt

- Su bố cô ngu nhu lợn! Uớt thì làm duợc gì, tất nhiên là khan khô! – Tôi bực mình vì sự
vụng về của cô dến cực dộ, to giọng chửi cô. Hạ Âu chựng lại 1 giây rồi lao vào buồng.

- Nhanh lên, Tiên su cô cô lại còn ngồi trang diểm à? – Không nhịn duợc tôi lại chửi.

Tiếp lấy chiếc khan run rẩy của Hạ Âu, tôi vội vạch miệng mẹ cô ra, luỡi bà dã bắt dầu ru
xuống, tôi vội vã dùng khan bọc luỡi, nhè nhẹ kéo ra ngoài.

……

Chiếc xe cứu thuong chết tiệt dến sau 10 phút. Sau dó Hạ Âu khóc mếu di theo xe tới
bệnh viện. 10 phút nữa, tin dữ dến, mẹ cô dã di rồi.

Tôi ngồi phủ phục trên dất mất một lúc.

Tôi nghi tới nguời mẹ chết vì tràn máu não, rồi lại nghi dến mẹ Hạ Âu, những trùng diệp
nhau.

- Mẹ! Tôi thốt nhiên dau vô cùng, những nguời tôi thuong!

Trong óc tôi hiện lên những cảnh tuợng ngày tôi tho ấu.

Hồi dó nhà có ba anh em, tôi là út. Mẹ thuong tôi nhất, khi nấu com thuờng kéo tôi ngồi
bên, thức an chín tôi thích nhón vài miếng an truớc, mẹ lấy tay phát nhẹ vào dầu tôi,
mắng, dồ mèo an vụng.

Tay mẹ nhẹ lắm, mẹ mắng vẫn cuời.

Tôi lại nghi dến mẹ Hạ Âu, vẫn thuờng gắp miếng ngon nhất cho tôi, nghiêm giọng bắt
tôi an hết.
Giọng nghiêm mà nồng hậu yêu thuong.

Nỗi dau lớn lao khiến tôi quên phắt chiếc nhẫn kim cuong, và vết bầm tím trên eo lung
kia.

Vài ngày sau tôi mới gặp Hạ Âu ở cổng truờng, cô tiều tuỵ nhu ngọn lúa héo. Khi nhìn
tôi, mắt cô mới có chút thần, tuy vẫn trống rỗng.
- Hạ Âu…- Tôi gọi khẽ, nỗi thuong xót nhu tảng dá lan từ dỉnh xuống vực sâu, tôi sắp
không gánh nổi rồi.
Cầm tay cô, lặng yên.
Phần VIII (Phần cuối)

Mất di nguời mẹ, Hạ Âu bắt dầu rất tiêu cực, mọi chuyện giữ lại trong lòng, nỗi dau dớn
cung giữ lại trong lòng. Cô còn ít lời hon truớc, thuờng một mình ngồi dờ dẫn, hoặc trốn
kín trong phòng ngủ, viết gì dó.

Tôi lo cho cô, nhung tôi không trách gì. Nhẫn kim cuong cất trong ngan kéo. Tôi dã chua
thể trao cho cô, tôi chờ cô bình tâm.
Hạ Âu rất sợ mất tôi, truớc, cô có mẹ, giờ, tôi là chỗ dựa duy nhất. Mỗi tối cô không còn
dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve tôi, mà nhu con mèo nhỏ náu kín trong lòng tôi, dôi tay gấp
gáp ôm chặt eo tối. Thật lâu rồi mới ngủ thiếp di.

Ðã hết hai nam thời hạn làm gái bao cho tôi! Tôi giờ dây không còn phát luong hàng
tháng cho Hạ Âu nữa, nguợc lại, dua tất cả thẻ tín dụng và tài khoản, tiền bạc cho cô giữ.
Chúng tôi dã sống nhu một dôi vợ chồng thực sự. Tôi chua từng nghi rồi ái tình của tôi sẽ
vỡ tan ra làm sao, tôi cứ tận huởng cuộc sống yên bình hạnh phúc này.

Có thể nói, tôi vì duợc dủ dầy mà vui suớng.

Một ngày, cung không rõ vì sao, cô dột nhiên vui lên, mặt hồng nhuận, dôi lúc hóng
ngoài cửa sổ, cuời ngọt ngào và thầm kín. Tôi không rõ dã xảy ra diều gì, nhung tôi vui
mừng vì cô dã hồi sinh.

- Cuời cái gì hả ngốc? - Hỏi cô, tôi vô tình dã lây nỗi vui kia.

- Em chả nói cho anh biết! Nói rồi, cô quay nguời chạy mất. Tôi lâu lắm mới có tâm
trạng thoải mái.

Dục vọng cuồng lên nhu sóng cả, khi tôi thấy cô kiều diễm và nhí nhảnh lắc lu dôi mông
nhỏ chạy mất.

Tôi nhu con mãnh thú trong mắt chỉ còn con mồi, ôm cô lại, buớc dài về phía buồng ngủ,
rồi sau dó chả xót xa gì vứt cô thật mạnh nhu một dồ vật lên giuờng, rồi tôi chồm tới.

- A! Không! Cút ngay! – Cô dãy dụa.

Suýt nữa tôi tuởng mình nghe nhầm, vì sự phản kháng dầy mãnh liệt của cô truớc dây
chua bao giờ có. Tôi ngừng lại, nhìn cô, trong dầu vô tình bắt dầu nghi loạn xạ - truớc
dây cô làm nghề gì.

- Ðừng, anh nhẹ một chút có duợc không? – Cô ấy nói, vô cùng hấp dẫn trong bộ quần áo
xốc xếch, dôi mắt hỗn loạn tia nhìn nhu thuỷ yêu làm tôi mê mệt. Nhìn thấy Hạ Âu trong
lúc khêu gợi và giận dữ, một thằng dàn ông nhu tôi dã mất cả mọi suy nghi và quy tắc.

Tôi lại chồm lên, xé quần áo cô.

- Anh Bân, anh Bân, dừng! Trời ạ, anh dừng làm dau con! – Cô hét lên.

Tôi sững lại, bàn tay dể trên bầu vú Hạ Âu, quên vò..

- Cái gì? Con mình à? - Hỏi lại.

- Dạ! - Mặt Hạ Âu dỏ dần, nhu doá hồng.

- Của chúng mình à? - Lại hỏi lại, nghi ngờ.

- Dạ!

Tôi có lẽ 3 phút liền không nói nang gì, cứ thế nhìn xuống cô ấy. Nguời con gái dôi mắt
long lanh trong tay tôi, dã làm mẹ rồi. Tay tôi truợt xuống bụng cô ấy, vuốt ve nhè nhẹ, ở
dây có một sinh mệnh nhỏ bé! Ðó là dứa con của tôi.

Mẹ kiếp, mình có con rồi này!

Rồi tôi bắt dầu cuồng lên ôm bổng Hạ Âu, nhấc bổng cô lên, làm cô lại kêu thét - Kìa,
cẩn thận còn em bé nữa!

Tôi lại dặt cô xuống nhẹ nhàng, vui suớng vô bờ bến. Tôi chạy nhu diên ra phòng khách,
chạy vào nhà bếp, rồi lại chạy trở ra, mồm hét váng lên - Tôi có con rồi, ha ha, con oi, bố
mày là thiên tài dấy nhé!

- Khiếp quá, anh diên rồi à! - Hạ Âu cuời, mặt tràn trề vui.

- Hạ Âu, Hạ Âu! Em phải nói cho con biết, bố nó là một thiên tài! - Tôi lại hung phấn
chạy tới ấp lấy guong mặt cô hôn nhu diên.

Hạ Âu lúng búng cuời, cuời rồi hỏi: - Sao lại thiên tài?

- Vì bố nó làm cho mẹ nó có em bé ! - Tôi hào sảng nói - Không phải thiên tài sao?

Cô ấy cuời rạng rỡ.

Tối hôm dó tôi dã di mua ngay bỉm và bình sữa, mua thêm cả tá quần áo trẻ so sinh và
giày vải, rồi ôm dống dồ dùng bé xíu xinh xẻo ấy nhủ thầm - Quỷ con, mày nhất dịnh
phải dẹp trai và thông minh nhu bố dây này!

Ngày thứ hai, tôi kéo Hạ Âu di ra phố mua cái giuờng trẻ con thật dẹp.

- Còn lâu mới dẻ! - Hạ Âu bảo.

- Em thì biết cái gì, chả lẽ dẻ ra con lại ngủ với chúng mình à? Anh không cho phép ai
dến giành mất Hạ Âu của anh, con cung không duợc!

- Em thấy có vẻ anh bị diên thì phải! - Cô nói, cuời êm ái.

Cuộc sống sau này sẽ thật ấm áp và tuoi sáng. Còn phải nghi tên cho con này, còn phải
mua sách cho con nà, rồi còn phải học cách trở thành một ông bố!

Hạ Âu có lần nhắc, có lẽ em truớc khi lo sinh con thì nên lo tốt nghiệp, nhung bị tôi
mắng. Phải biết dã dùng toàn bộ thân thể và tâm hồn tôi dể dón dợi dứa con yêu dấu này.

Ðứa con dầu lòng của tôi và Hạ Âu.

Sau Hạ Âu không nói gì nữa, cô vốn không thích nhiều lời, chỉ cuời mỉm và tận huởng
hạnh phúc làm mẹ.

Hạ Âu trên giuờng, nằm trong lòng tôi, nhè nhẹ nói về những tâm trạng của nguời làm
mẹ.

- Giá mẹ em còn sống, trở thành bà ngoại, tốt biết bao! - Cô thầm thì.

Mẹ cô? Trong óc tôi phiêu dạt lại những hình ảnh truớc lúc bà mất, vết bầm tím trên eo.
Nhung chỉ thoảng qua nhu mây dạt thôi, bởi Hạ Âu trong lòng tôi ngủ, vết bầm trên eo cô
vì cái giuờng ký túc cung dã tan di dần.

- Ðừng nghi nhiều em ạ, mẹ em sẽ nhìn thấy chúng ta từ trên trời.

Tôi không thể tuởng tuợng cuộc sống có thể tràn dầy ý nghia nhu thế này, nhiều dến
mức, tôi không kịp nếm trải hết. Công việc cung nhiều thành tựu, tôi không có gì uu
phiền.

- Hạ Âu! - Tôi ôm cô, gọi tên cô nồng nàn.

- Dạ! - Cô dáp khẽ.

- Anh yêu em và con!

- Em cung thế!

- Em là của anh phải không?

- Vâng, em chỉ là của anh!

Những âm thanh ấy êm dềm mãi trong trái tim tôi.

Tôi dịnh, vào ngày lễ Tình nhân tới, sẽ deo vào tay Hạ Âu chiếc nhẫn cầu hôn, rồi cô ấy
sẽ là nguời yêu thuong duy nhất của dời tôi.

Nhung khi dó, tôi không bao giờ nghi, sau này tôi sẽ gọi vợ yêu bằng tên nguời khác. Và
chiếc nhẫn cầu hôn nhu lời thề yêu thuong ấy, Hạ Âu suốt dời không còn co hội deo.

Phần IX

Cái thai gần một tháng, tôi chở Hạ Âu di khám bác si. Khi ông bác si trung niên bảo, mẹ
con dều khoẻ, tôi vui lắm. Rồi về, tôi bắt dầu sắc thuốc bổ, hầm canh dinh duỡng cho cô
theo lời khuyên của bác si.

- Anh không thấy phiền phức à? - Hạ Âu nhòm vào nhà bếp, hỏi tôi dang bận túi bụi.

- Không hề, anh vui vô cùng! - Tôi duổi cô vào phòng khách ngồi nghỉ ngoi.

Cô lại di viết lách thứ gì dó.

Sau bữa tối, tôi di rửa bát, phát hiện trên bàn nuớc có 1 mảnh giấy, trên là nét chữ Hạ Âu:

" Tặng Bân, nguời em yêu vô cùng
Em nấu ái tình thành món canh
Không gia vị, không bỏ duờng
Nhung nêm chút cảm xúc
Sôi trào
Em nấu ái tình thành món canh
Những vui buồn dớn dau gác lại bên
Ðể lửa nho nhỏ
Rồi thuởng thức
Em nấu ái tình thành món canh
Không thổ lộ không khoa truong
Ðể dôi khi trong cô tịch
Mình em nếm
Em nấu ái tình thành món canh
Nhu huong hoa lan xa muời dặm dù trời lặng gió
Thẩm thấu, cho và gửi lại
Thanh thoát
Em nấu ái tình thành món canh
Không dục vọng không vật chất nhung duờng dài
Lo khi trái tình yêu chín
Noi em sẽ rộn ràng

---- Hạ Âu tặng----

Tôi vui suớng cầm mảnh giấy, dọc di dọc lại n lần, cho dến khi thuộc. Sau dó di vào
phòng, tựa sát Hạ Âu, hôn cô, nhà tho vợ.

Cô cuời bảo, tôi nịnh dầm.

- Anh không nịnh vợ thì nịnh ai nào?

Tôi dịnh bảo cô nghỉ học di, nhung cô không dồng ý, cô bảo, chỉ vài tháng nữa sẽ tốt
nghiệp (cô học hệ Cao dẳng, chỉ 3 nam). Cô nói sau này công việc cần.

Tôi không dể ý lắm dến bằng cấp, tôi chỉ lo lắng cho cô và dứa con trong bụng thôi.

Tôi dã quyết dịnh rồi, chờ cô tốt nghiệp sẽ làm lễ cuới. Cô sẽ thành cô dâu nhỏ bé của tôi,
mỗi tội lúc dó cuới thì bụng sẽ hoi to. Nhung bất kể dù sao thì cô cung sẽ rất xinh dẹp.

Mà sắc dẹp của cô sẽ là tài sản của tôi.

Có một buổi trua công ty tôi mất diện. Vậy nên tôi về sớm. Tôi dịnh cùng Hạ Âu di an
trua, nhân tiện dắt cô dạo công viên xem khỉ. Hạ Âu thích nhất loài dộng vật tên là... khỉ,
cô bảo loài này giống tôi. Mỗi lần cô nói thế tôi dều tóm cô lại phét vào mông cho vài
cái!

Hôm dó là ngày mùng 9 tháng 3, mặt trời lấp ló nắng sau mấy dám mây.

Tôi dỗ xe cách cổng truờng một doạn, bởi Hạ Âu không thích mọi nguời dể ý dến hai
chúng tôi.

Tôi chua di dến cổng truờng dã nhìn thấy Hạ Âu, cô dang dứng nói chuyện với một
nguời dàn ông, trông rõ mặt.

Tôi lo âu, Hạ Âu cứ dứng dó im lặng một hồi lâu, tôi lén di dến gần, nấp sau một cây to.
Không thể nghe thấy họ nói gì, chỉ nhìn thấy guong mặt Hạ Âu dầy khủng khiếp, rồi
phẫn nộ.

Nguời dàn ông dấy nói gì, Hạ Âu im lặng mãi, trầm mặc một lúc, mặt dờ dẫn. Cuối cùng
nguời dàn ông nói thêm một câu, chỉ thấy cô miễn cuỡng gật dầu, rồi di vào truờng.

Nguời dàn ông bỏ di, luớt qua tôi, tôi nhìn hắn ta thù hận. Khi tôi nhận ra hắn chính là
nguời dàn ông trung niên dã bao nuôi Hạ Âu hai nam truớc, trái tim tôi tràn lên nỗi dớn
dau, ngạt thở.

Tôi tự dặn lòng phải tin tuởng Hạ Âu, cô ấy không còn là con di mà nguời nào muốn
cung có thể sờ mó, cô ấy sắp là vợ tôi, là mẹ của con tôi.

Tối dó, Hạ Âu về nhà dúng giờ, tôi quan sát cô rất kỹ nhung thất bại. Cô giống nhu làn
nuớc xanh và trong, tuởng cái gì cung nhìn thấu, nhung nhìn mãi chả thấy gì.

Tôi dịnh hỏi cô về nguời dàn ông kia, nhung cô sẽ dau lòng vì tôi. Nhung tôi sẽ phải hỏi,
không tôi chết mất.

Tôi phải di toa-lét dến lần thứ 4, rồi quay ra mới dủ can dảm hỏi cô:

- Hạ Âu.

- Dạ, gì ạ?

- Hôm nay ở truờng có gì không?

- Hì hì, không có gì dặc biệt.

- Thế... không gặp cái gì bất thuờng à?

Cô ấy chả nói gì, nhìn tôi xem xét. Tôi sợ cái nhìn tinh tuờng của cô, thành ra tôi lại
thành kẻ giấu diếm. Tôi vội thanh minh: " Ho ho, anh chỉ muốn hỏi em bé trong bụng mẹ
có quậy không, trua nay anh ngủ trua, mo thấy nó gọi bố oi!"

Cô cuời, trìu mến áp vào tôi: - Mới 1 tháng, làm sao dám quậy? Ðồ ngốc! Nhung hôm
nay em gặp một nguời quen, nguời ta còn dạy em cách an thai nữa!

Cô cuời tôi ngốc, tôi thật lòng mong giá mình là thằng ngốc bên cô thì hay.

Tôi liên tục 3 ngày liền xin nghỉ trua sớm di dón cô ở cổng truờng, tất cả tốt dẹp, chả có
chuyện gì. Tôi cung không thấy trên mặt cô có nét gì bất thuờng. Nỗi lo âu cảnh giác
trong tôi dỡ dần.

Một tuần sau tôi ở công ty nhận cú diện thoại của Ðại Bản. Hỏi tôi xem Hạ Âu dang ở
dâu. Lúc dó là 10 giờ sáng, Hạ Âu có lẽ dang học tiết 3. Vì thế tôi trả lời là cô dang ở
truờng. Hỏi hắn mà hỏi Hạ Âu làm cái gì? hắn không nói, bảo tao tiện mồm hỏi thôi mà,
rồi dập máy.

Trực giác làm tôi nghi, chắc chắn sự việc không don giản thế, Ðại Bản xua giờ chua từng
hỏi câu này, càng không bao giờ nhắc chuyện Hạ Âu. Tôi thấp thỏm gọi tới số của Hạ
Âu, một giọng nữ thanh nhã vang lên: " Số máy quý khách vừa gọi hiện dang di vắng..."
càng làm tôi run, cả buổi cứ bồn chồn.

Truớc dây, tôi nghi "phải tin mẹ của con mình", giờ câu thần chú ấy vô hiệu.

Mãi mới tới trua, vội vàng di tới truờng, bạn cùng phòng cô nói:

- Hôm nay Hạ Âu trốn học!

Trái tim tôi lan xuống tận dáy vực sâu.

Buổi chiều tôi không về công ty, tôi về thẳng nhà.

Không an, không bật ti vi, không lên mạng, tôi ngồi ở ghế sô-pha, nhìn lên mặt dồng hồ
treo tuờng. Kim giây chạy nhu bay, kim phút di bộ, kim giờ di dộng mệt mỏi một nửa
hình bán nguyệt.

Chín giờ tối, cuối cùng cô ấy dã về.

Cửa mở, cô di vào. Tôi chú ý thái dộ cô, không ân hận không sợ hãi. Cô chỉ mệt mỏi,
nặng nề ngồi xuống sô-pha. Cô nhắm mắt, thở dài mệt nhọc.

Tôi không hiểu gì nữa, tôi cung mệt lắm rồi, tôi sợ dôi mắt có cái nhìn lấp liếm giấu kín
của cô lắm rồi, tôi cung chả còn hoi sức và kiên nhẫn di tìm hiểu cô, tôi càng không có sự
từ tâm dể di hiểu xem cô dang nghi gì.

Tổn thuong hay không tổn thuong gì nữa, tôi dã dành cho cô tất cả chở che, cô dã dể cho
tôi dầy mình thuong tích.

- Cô di dâu về?

- Ðừng hỏi, duợc không?

Mặt lỏng lẻo, lời dáp khó hiểu, bảo tôi làm sao chịu duợc?

- Em di tắm! Anh ngủ truớc di!

Cô dể tôi lại một mình trên sô-pha, di vào buồng tắm. Tôi ngồi ì ra 10 phút, rồi nhảy vào
buồng tắm.

Ðá tung cái cửa buồng tắm, cảnh tuợng khó quên lại hiện ra, tôi tuởng tôi sẽ không bao
giờ còn thấy cảnh tuợng ấy.

Cô ấy dang vội vã dùng ruợu nóng xoa bóp những vết thâm tím trên eo. Duới tay cô là
vệt eo den thâm tím.

Tôi không thèm nói một lời, giận dữ trừng mắt nhìn cô. Ðôi mắt dã lừa phỉnh tôi 4 nam
của cô cung dang khiếp hãi nhìn tôi. Sau dó tôi nhu thằng diên bỏ ra khỏi nhà.

Khi tôi xuất hiện trong mắt nhìn của Ðại Bản, với dôi mắt mà sau này Ðại Bản tả lại là
vằn máu nhu mắt bò tót trong trận quyết dấu, làm cậu ta khiếp sợ kinh hoàng.

- Trời, Bân, cậu làm sao thế?

- Anh nói xem hôm nay anh dã thấy gì?

- Cái gì?

- Nói ngay, tôi cần phải biết! Hôm nay anh thấy con di ấy ở dâu?

Ðây là lần dầu tiên trong dời, tôi gọi Hạ Âu là di, con máu nóng trong dầu giúp tôi phát
âm từ này tron tru.

- Cô ấy dã nói gì rồi? - Ðại Bản kinh dị bảo - Ối giời ôi ông em tôi, dàn bà ấy mà, mày
việc gì phải nóng thế, mày nhìn mày dây này - Nói rồi anh ta ngoác cánh tay ra ngoặc ôm
tôi - Tóc thì dựng dứng lên này! - Nói xong anh ta cuời gằn hai tiếng, dùng một giọng hạ
luu nói - Ðàn bà thì có con nào không có lúc hứng tình? Huống hồ mày bảo truớc nó làm
nghề gì? Có khi tại cái con củ c... của mày không làm nó suớng. A a a...!

Hắn chua nói hết, mặt bị tôi quại một dấm trời giáng.

- Ð. mẹ mày! Tao hỏi mày cái dấy à? Bố mày dang hỏi sáng nay mày thấy cái gì?

Ðại Bản lấy dà tống cho tôi một nắm dấm trả dua, dấm vào ngực tôi, tiếng vang lên trầm.
"Su bố mày, bị con di làm cho phát diên rồi à? Anh em cung không nhận ra à? Tao nói thì
mày làm gì duợc? Sáng nay tao thấy nó, cục cung của mày, với một thằng giai di vào
khách sạn **** bán dâm. Mày còn ở dây thuong xót gì cho nó, mẹ nó làm diếm, nó còn
diếm hon cả mẹ nó! Mày còn chua thấy nguời ta di ô tô gì à? Cái Benz của mày dừng
hòng so sánh...."

Ðại Bản còn chửi một hồi, nuớc bọt bắn tung toé. Tôi thì khi nghe thấy chữ khách sạn
**** dã dờ dẫn rồi.

Cuối cùng Ðại Bản an ủi tôi mấy câu, kéo tôi di uống ruợu.

Ðêm say về, thấy Hạ Âu bồn chồn ngồi trên sô-pha, nghi dến lời Ðại Bản, tôi nhìn mặt cô
mắt cô càng nhìn càng thấy bẩn thỉu, tôi giận diên lên, bèn lôi xềnh xệch cô lên giuờng
cuỡng hiếp!

Ngày hôm sau, mắt bị ánh nắng chói tỉnh dậy, dầu dau nhu búa bổ, thấy Hạ Âu vội bung
dến bát canh giã ruợu, ân cần nhu xua, dỗ tôi uống, duờng nhu chua có ngày hôm qua.


Phần X

Tôi hoang mang, tôi nhìn sâu vào dôi mắt sóng sánh hồ thu của cô ta, thanh tịnh trong
sáng, không một vết gợn. Tôi không nghi ngợi ra duợc diều gì nữa. Phải cô ta là thiên sứ.
Thiện luong?
Tôi chợt thấy dôi tay bê bát, có vết cấu véo, màu tím xanh chọc con giận dữ, tôi xé toạc
áo cô ta ra, liền thấy dấu vết trên eo. Tôi có thể hiểu dây là dấu vết của cái gì. Tôi có thể
tuởng tuợng dôi tay nhờn mập mạp bẩn thỉu của nguời dàn ông kia, dâm ô vờn, vê trên
da thịt cô ta, làn da sạch thom và muợt mà của Hạ Âu.

Mà dôi tay dó chắc chắn dã mó khắp thân thể Hạ Âu.

Tôi hằn học nhìn cô ta, tôi dã từng nghi cô ta là con di trong sạch nhất thế giới này. Cô ta
cung nhìn tôi, ánh nhìn sợ hãi.

- Tránh ra, tôi lên công ty. – Tôi nói một cách nhọc nhằn và trống rỗng. Tôi hận tôi vì vẫn
còn thấy trong lòng chút thuong hại.

Cô ngồi trên mép giuờng, dịch tránh sang một chút, tôi phát hiện tay cô che bụng. Rồi tôi
lạnh lùng khoác áo di khỏi nhà.

-- Duới bàn tay kia, trong bụng cô, chả biết là cái của nợ của ai!

Những ngày hỗn loạn, tôi bận cuống cuồng ở công ty, nhung tôi cung ko biết tôi dang
bận cái gì. Tôi tìm việc dể làm, nếu không tôi sẽ nhớ Hạ Âu vô cùng. Giờ dây cô ta ở
trong lòng nguời dàn ông nào, kệ cho eo hay dùi có thêm vết bầm nào. Ðêm xuống tôi
cung không về nhà, tôi sợ phải vào một can nhà trống rỗng, càng sợ cái nguời dàn bà chỉ
vào bụng nói ở dây có dứa con anh. Tôi ngủ giấc dêm trong cái giuờng nhỏ sau van
phòng, hoặc di tiêu khiển ở Yêu Lục với bạn.

Tôi truợt vào một ống cống lang loạn bẩn thỉu. Ðáng sợ nhất, là tôi không có ý dịnh bò
lên.

Có lẽ khoảng vào quá trung tuần tháng 3, tôi buộc phải về nhà lấy một tài liệu quan trọng
trong máy tính. Tôi cố ý lang thang ở ngoài duờng dến tận 2 giờ sáng mới về, nhu thế,
nếu Hạ Âu có nhà, cô ấy cung dã ngủ rồi.

Tôi mở khẽ cửa vào nhà, nhu dà diểu lẻn vào. Máy tính ở phòng khách, tôi không sợ Hạ
Âu phát hiện ra tôi.

Nhung tôi vừa ngẩng dầu lên dã thấy Hạ Âu, cô thấy tôi, sững lại, rồi vội vã chạy dến
giúp tôi cởi giầy.

Co thể cô vốn gầy gò dã chỉ còn một bộ xuong, nguớc dôi mắt vui suớng nhìn khi dua
dôi dép lê cho tôi:

- Anh dã về rồi? Thay giầy di! – Cô nói nhẹ nhõm, cố ý cất giọng cao, nhung vẫn nghẹn
lại ở hai chữ cuối.

Cô ta dể dôi dép cạnh chân tôi, chờ tôi cởi giầy cô lại mang dôi giầy da của tôi cất vào tủ
giầy. Ðã hai nam nay cô hầu nhu mỗi ngày dều làm việc này, thuần thục và nhẹ nhõm.

Rồi khi cô ta có mang, tôi dã không dể cô ta làm thế nữa, tôi cham sóc cho cô, cô vẫn
thuờng nung nịu bảo, thôi anh dừng cuớp nốt niềm vui cuối cùng của em.

Tôi cứ tuởng tôi có thể không còn yêu cô ta nữa, trải qua từng dó chuyện, ít nhất có thể
mất di phần yêu rồi.

Có lẽ khi thấy dôi tay dua ra chạm vào giầy tôi, mắt tôi dã cay. Tôi nỗ lực kiềm chế dể
khỏi ôm cái thân hình tiều tuỵ kia.

- Sao cô chua ngủ di?

Cuời với tôi, ngây tho, không dáp lời, chỉ bảo em di lấy cho anh tách cà phê.

Tôi nhìn cô cuời và nghi, có lẽ dang lại roi vào vòng tròn ma mị của cô ta.

Rót tách cà phê dến, bê ghế ngồi gần tôi. Tôi không ngoái lại cung biết cô ta dang nhìn
tôi.

Mùi vị quen thuộc trong không gian khiến tim tôi mềm nhun.



Xong việc cần làm, tôi dứng dậy, cố dể không nhìn phải ánh mắt cô, tôi không dể cô ta co
hội giữ lại tôi.

- Em di dặt nuớc vào bồn cho anh tắm. – Cô ta nói vội vã, chạy vào buồng tắm.

- Ðừng, Hạ Âu…

- Sao ạ?

Tôi dịnh bảo tôi không ở nhà, nhung có vẻ hoi tàn nhẫn khi cô dang háo hức mong dợi.

- Thôi cô ngủ di, tôi kiếm cái gì an rồi về công ty, tôi còn việc chua xong. – Hy vọng cớ
này làm cô dỡ buồn.

Hạ Âu lặng lẽ nhìn tôi, rồi vào bếp.

Thực ra tôi cung không có bụng dạ dể an.

Muời phút sau, cô bung dồ an lên, ngồi bên xem tôi an.

- Dạo này mấy giờ mới ngủ? – Tôi xem ra có vẻ dêm nào cô ta cung thức chờ thế nà.

Cô nhìn tôi, không nói, chỉ lắc dầu.

- Không ngủ à?

- Không, ban ngày em ngủ rồi, ở truờng.

Tôi kinh ngạc, nhung không dể cô ta biết. Lầm lui an.

An hết một bát, cô dua tôi bát canh dầy, dây là việc ngày xua cô thích làm.

Tôi thấy lòng dau xót dến mức không thể chịu duợc.

Tôi nhìn thấy tay cô run rẩy khi cầm cái thìa canh.

Tôi chậm rãi dặt cái tay cầm thìa của cô xuống. kéo cô quay về phía tôi, rồi ôm ghì cô
thật chặt vào lòng, thật chặt.

- Em chỉ dịnh chờ anh thôi, em chỉ dịnh làm những gì tốt nhất có thể. – Cô run lên, cung
ôm chặt lấy tôi.

Tôi vuốt tóc cô, mềm và nhẹ, áp vào má cô, quen thuộc và thom mát. Cái thân thể gầy gò
dã từng quyến ru tôi bao lâu. Tôi chua bao giờ nghi sẽ buông cô trong vòng ôm.

Nhung vì sao cô nhu thế, lừa dối mẹ ngày xua, lừa dối tôi bây giờ. Sao cô tàn nhẫn với
những nguời yêu cô nhất trên dời này?

Hạ Âu không thanh minh gì, mắt dỏ lên.

- Em phải nói cho anh biết, tối hôm dó em làm gì, với ai? – Tôi vẫn phải hỏi, tôi cần
chính miệng cô nói ra, nếu không cả dời này tôi sẽ diên dảo vì những vết bầm tím trong
tim.

Cô lắc dầu, mắt mở to, nhíu mày, cô có vẻ mặt bộc lộ cảm xúc nhiều nhất mà tôi thấy.

- Nói di!

- Anh dừng hỏi! - Khẩn cầu, bo vo.

- Vì sao không nói cho anh biết? Vì sao vì sao vì sao không nói? Thế em muốn anh sẽ thế
nào? Cứ thế này sống cả dời với em, hay em chua bao giờ nghi rằng sẽ sống cùng anh cả
dời? – Tôi gầm lên, gần nhu là gào lên.

Rồi tôi nhìn thấy cô ấy khóc. Cô ấy ngồi trên ghế sô pha và khóc.

Ðây là lần thứ ba cô ấy khóc, cung là lần cuối cùng trong dời, tôi thấy cô ấy khóc.

Hạ Âu khóc rồi, khóc nức nở, dôi vai nhỏ run bần bật, nuớc mắt vòng quanh mặt, cô nhu
thế không muốn khóc, cật lực dùng tay lau mặt, lau vừa mạnh vừa nhanh.

- Thôi thôi dừng khóc nữa, em lúc nào cung thế này, toàn tự một mình. Bây giờ em
không phải là chỉ một mình nữa, có việc gì thì cứ nói ra, Hạ Âu, thôi nín di, nghe anh
này, nói cho anh biết di. – Tôi quỳ xuống, dỗ dành, dùng ngón tay cái lau nuớc mắt cho
cô.

Sau một hồi, cô không khóc nữa. Rồi một hồi nữa, mới bình tinh lại.

- Anh muốn nghe thật à?

- Ừ, anh cần nghe. Vì anh muốn sống dời với em.

Tôi dã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất, nhung câu dầu tiên của cô ấy cung dã
làm tôi giật mình.

- Em tổng cộng dã bị chín nguời dàn ông cuỡng hiếp. – Cô ấy nói, mắt bắt dầu khôi phục
lại vẻ diềm dạm.

Tôi cứ tuởng cô nói cô dã an chín quả anh dào. Nhung cô nói là cô bị chín nguời… Tôi
kinh ngạc dến mức mồm há ra không khép duợc.

- Còn muốn nghe tiếp không? – Hạ Âu cuời ngạo nghễ.

Tôi nhìn cô, tôi nghi có thể tôi bắt dầu hiểu ra chút gì dó về cô.

Về con di Hạ Âu.

- Ừ, em nói di.

- Lần dầu tiên của em là nam 11 tuổi. Hồi dó mẹ em lần dầu mang dàn ông về nhà. Nguời
dàn ông nhân lúc mẹ em ra khỏi nhà, dã cuỡng hiếp em, rồi bảo em, nếu em nói cho
nguời khác biết, ông ta sẽ dập chết mẹ em. Cho nên em không dám nói ra. Sau này liên
tiếp những nguời dàn ông sau dó của mẹ em, bảy nguời, dều làm việc dó với em. Bọn họ
sau khi hành sự dều mang mẹ em ra dể uy hiếp em. Họ dều dổ tội lỗi lên em, nói là vì
em… dùng ánh mắt dể quyến ru họ. Anh có nghi liệu thật sự có một dứa bé 13 tuổi lại
dâm dãng không? Mà nam dó em còn chua tròn 13.

Tôi im lặng, tôi không thể tuởng tuợng cô ấy có những kinh nghiệm tuổi tho nhu thế. Tôi
biết mẹ cô cả dời dã xoay quanh những nguời dàn ông, nhung lại dùng chính mình dể bảo
bọc cho dứa con. Vì sao bà không phát hiện ra diều này?

Hạ Âu giỏi nguỵ trang quá. Tôi quá quen với dôi mắt phẳng nhu mặt nuớc giếng thoi của
cô.

- Khi em 13 tuổi, mẹ làm tình nhân cho một nguời dàn ông, một nguời dàn ông cực kỳ
giàu có. Trong chớp mắt, em và mẹ dổi dời, mẹ con em trở thành những nguời thuợng
luu của xã hội. Em có thể học ở truờng tốt nhất, an những món cao luong mi vị, mà
nguời dàn ông dó chua bao giờ dộng tay vào em. Ông ta thật sự bận rộn tới mức rất ít khi
dến nhà em. Em dã từng tuởng dây là hạnh phúc nhất dời. Khi em lên lớp 10, một hôm
tan học ông ta dến truờng dón em, nói chở em di an trua, mẹ em dang chờ ở dó. Em
không nghi ngờ gì nên leo lên xe di cùng ông ta. Ông ta dể tài xế chở dến một noi hoang
vắng rồi cuỡng hiếp em ngay truớc mặt thằng tài xế. Lúc dó em tuởng em dã chết rồi.
Nhung khi ông ta phát hiện ra em không còn trinh, rất tức giận. Ông ta bảo dã chờ bao
nhiêu nam rồi, rốt cục không ngờ em lại di diếm sớm thế. Ông ta bắt dầu chửi mắng, chửi
mẹ em, nói mẹ em làm di, còn em là con di non. Lúc dó em không kìm duợc, dã dánh
ông ta một cái.

Phần XI

Không nói anh cung biết, em bị ông ta dánh dập bầm dập. Ông ta không mang mẹ em ra
dể doạ nạt em, ông ta chẳng nói chẳng rằng, coi nhu chua hề xảy ra chuyện gì và mang
em trả về nhà. Em biết, nếu em chỉ nói ra một tiếng, mẹ em sẽ mất tất cả. Mà em cung dã
không còn muốn giãy giụa nữa, em duờng nhu tin lời của bọn dàn ông – em là một con
di, em bẩm sinh dã di quyến ru dàn ông, em là một con dàn bà hu hỏng không còn gì dể
nói. Ðêm ấy em không về nhà, dêm ấy em dã gặp anh. Em cung không biết em dã di vào
quán Bar dó nhu thế nào nữa, nhung giây phút buớc vào dó, em thật sự thèm di kiếm
khách, giây phút dó em dã chết một nửa con nguời rồi. Vì sao em lại chọn anh u? Vì
trong cả dám dàn ông dó, anh là nguời duy nhất không ôm gái.

Tôi nhớ lại dêm dầu tiên gặp Hạ Âu, lần dầu tiên, cái nét tho ngây tràn trề của một cô bé.

- Và sau dó em bắt dầu dón khách? – Tôi hỏi.

- Không, anh là khách duy nhất choi em. Anh có tin không? – Cô hỏi.

Tôi không do dự gật dầu. 16-17 tuổi, các cô thuờng hay xúc dộng và manh dộng, sau dó
sợ hãi, các cô sẽ suy nghi. Cái này thì tôi hiểu.

- Anh có biết vì sao em không tiếp khách không? Vì cách mà anh dối xử với em. Anh
không e dè gì bảo em là dồ di, anh cung không nguợng ngùng gì mà dã thể hiện toàn bộ
thú tính của anh trên co thể em, rồi sau dó, anh vứt vào mặt em 500, dến một phút chợp
mắt nghỉ ngoi cung không phép cho em, và vứt em ra khỏi nhà anh. Khi ấy, tay em cầm
500 vừa tự kiếm duợc, em phát hiện thấy em dứng ngoài duờng nhu một con chó hoang.

Nghe Hạ Âu kể chuyện cu, tôi nguợng ngùng quá, dù không biết thì không có tội. Nguời
tôi yêu, dang kể việc tôi choi di, chuyện của vài nam truớc.

- Sau dó, có lẽ anh cung doán duợc phần nào. Nguời dàn ông dó không buông tha cho mẹ
em. Em nghi có lẽ là vì em. Ba nam truớc, nguời dàn ông mà anh gặp ở cổng truờng em,
dó là tay lái xe của ông ta. Cho dến ngày em gặp anh! Em nghi em chua hề lừa dối anh
lần nào, ít nhất, em cung mới chỉ là gái bao của một nguời khách làng choi duy nhất là
anh mà thôi.

Tôi trầm ngâm hồi lâu, dầu óc trì dốn, tôi nhìn nguời con gái ngồi truớc mặt tôi, nguời
không phải là di nhung lại là di, tôi dang nghi gì. – Ông ta… có phải là rất thích cấu véo
eo dàn bà?

Hạ Âu gật dầu.
Có nghia là, sau khi mẹ chết, sau khi dã dính uớc trọn dời cùng tôi, cô ta dã phản bội, với
thằng khốn nạn ấy.

- Vì sao không tránh xa thằng dó ra. Nó dã không có cớ gì uy hiếp em nữa?

- Bởi vì…ông ta có một lý do dể bắt em phải làm ông ta thoả mãn!

- Là gì?

- Em không thể nói với anh – cô ta tuyệt vọng.

Tôi trợn mắt nhìn cô ta, tôi muốn giết nguời, Chém chết tất cả dàn ông dã bức nhục Hạ
Âu, chém chết cả Hạ Âu.

Nhung mà tôi yêu cô ấy.

Tôi nhuợng bộ. Cô ấy dã chịu dựng dủ rồi. Tôi ôm lấy cô – Thôi, em , tất cả dã qua rồi,
may vẫn còn em là của anh, anh sẽ không di so tính thiệt hon, nhung em dừng gặp nguời
dàn ông nào khách nữa…

Tôi cứ nghi Hạ Âu sẽ cảm dộng và chúi vào vầng ngực tôi khóc nức nở, cảm kích bởi tôi
dã dành tất cả bao dung và thấu hiểu cho em, và em sẽ vứt bỏ quá khứ, cùng tôi di về
phía truớc. Nhung những cảm giác tốt dẹp của tôi chua hiển thị hết, dã nghe thấy Hạ Âu
nói với giọng quả quyết:

- Nếu ông ta tìm em, em cung vẫn sẽ di!

Tôi nhìn con dàn bà này, cô ta bảo cô ta vẫn sẽ di. Cô ta nói nhu một võ si dung mảnh
quả cảm, can dảm một cách tàn nhẫn.

- Em không dịnh giải thích vì sao u? – Tôi lạnh lùng

- Xin anh dừng hỏi em, nhu thế này dã là tốt lắm rồi!- Cô kêu lên khẩn cầu.

- Nhu thế này? Nhu thế này là nhu thế nào? Cô thỉnh thoảng lén di tìm giai, rồi mỗi tối
lại dúi vào lòng tôi kêu “Con chúng mình thế này thế kia”? Hay thật sự cô là con di rạc
nên thèm thoả mãn cái nhu cầu kia ? - Tôi gào lên từ trong sâu thẳm cõi lòng, kính cửa sổ
rung lên nhu sắp roi xuống vỡ tan.

- Anh… thì anh hãy coi em nhu là tình nhân, có duợc không? Em xin anh cho em ở bên
cạnh anh, thì thế nào cung duợc. Em có thể nấu com cho anh, em sẽ không dể ý nếu anh
có nguời yêu, chỉ xin anh dừng vứt bỏ em…

Cô ấy tủi nhục và mệt mỏi, nhu con mèo hoang, miệng lắp bắp nhu kẻ an xin dầu duờng.
Tôi cảm giác tôi thua tôi bất lực, tôi muốn cứu vãn tình yêu, nhung cô ta thì không.

Thì ra, cái cô ta cần chỉ là những yêu chiều của tôi, hoặc có lẽ tôi chua bao giờ có duợc
tình yêu nhu tôi tuởng.

Tôi dã từng tin, nhu mẹ cô ta nói, một con di, cái quý nhất trên dời với nó là một lời hứa
hẹn của dàn ông. Nhung tôi, của tôi thì Hạ Âu không thèm, Nếu tôi cứ trao, cô ta sẽ càng
mệt mỏi.

Tôi chậm chạp dứng dậy, tôi cần di khỏi noi này. Không khí trong phòng ngột ngạt quá,
tôi nhu một con thú bị nhốt trong cui, không thể thở cung không thể cử dộng. Và những
gì tôi dã trao cho Hạ Âu, níu giữ cho cô, là cái cui cuối cùng của dời tôi.

Ði ra cửa ngoái lại, thấy Hạ Âu còn ngồi lặng trên sa-pha, tóc xoã xuợi, mắt ngây dại.
Những tram ngàn lời nói thuong xót trong lòng tôi vào giây phút này dã tràn khỏi con dê
ngan.

- Hạ Âu! Hạ Âu ! – Tôi quay nguời chạy dến ôm chặt cô, diên cuồng lắc vai cô, ôm ghì
lấy mặt cô hôn nhu diên dại lên dôi môi - Hạ Âu, em làm nhu thế này là sai rồi, chúng ta
có thể sống rất tốt, chỉ cần em tránh xa thằng khốn dấy ra! – Tôi dùng tất cả sức mạnh
của thân thể tôi ôm chặt lấy cô, khe khẽ thì thầm vào tai cô – Em, em hãy nghi di, còn
dứa con của chúng ta nữa! Ðứa con của hai chúng ta! Em dịnh dể nó cung trầm luân sao?
Anh sẽ cho em tất cả, chúng ta sẽ có một gia dình hạnh phúc, sẽ có một dứa con xinh dẹp,
ở trong công viên, chúng ta sẽ nhìn thấy con nô dùa, em oi, con mình sẽ nói gì nhỉ, nó sẽ
mập mạp rắn chắc, nó sẽ nói cái giọng non nớt nhu chim non “Bố oi! Mẹ oi!Xem con du
cao không, con du cao dến tận trời rồi này!” Hạ Âu, em dừng phạm sai lầm nữa, em
không nên di vào ngõ cụt, em hãy nghi dến con chúng ta!

- Con chúng ta? - Cô ấy lắp bắp, rồi dột nhiên cô ấy cuời nhu diên dại, cuời làm tôi nổi
da gà, toàn thân lạnh toát, tim thót lại. – Con chúng ta u, ngày thứ hai anh bỏ nhà di, em
dã di bác si, biến nó thành một dám máu nhầy rồi! Có thể dúng là nó dã bây lên trời di
mất rồi!

Cô ta vẫn dang cuời, cô ấy cứ cuời mãi. Tôi không chịu nổi con diên này nữa.

Cô ta dã giết con tôi rồi! Cô ta biết tôi yêu dứa con ấy thế nào!

- Thế thì cô duợc nhu cô mong muốn rồi! Hạ Âu!

Tôi vội vã chạy trốn khỏi can nhà có một con diên, có hung thủ dã giết con tôi. Tôi vội vã
chạy trốn, quên cả thay giầy.

Tôi chạy ra dến cổng khu cao ốc, thấy mình dúng là một thằng không nhà. Tôi chua từng
nghi sẽ duổi Hạ Âu ra khỏi nhà tôi. Vì cô ta, nếu duổi, sẽ thật sự không có nhà dể về.

Và tôi không bao giờ về nhà nữa. Hai tháng sau, Hạ Âu gọi diện cho tôi, cô ta bảo, cô dã
chuyển ra khỏi nhà rồi!

Tôi lập tức về, mở cánh cửa, ập vào mui vị hoang hoải trống vắng.

Khi ngôi nhà có dàn bà, nguời ta không dễ nhận ra thứ hoi ấm dã quá quen. Nhung khi
nguời phụ nữ ấy rời xa, bạn sẽ nhận ra thứ mùi huong dã làm bạn mê mẩn trong những
ngày xa xua.

Tôi xem xét mọi can phòng, chiếc nhẫn kim cuong vẫn nằm trong ngan kéo, tủ áo treo
một chiếc váy trắng, tôi biết khi mặc nó, Hạ Âu sẽ phiêu diêu nhu dám mây trắng nhẹ
nhàng. Trong phòng tắm, sữa rửa mặt của cô không còn, tôi thấy trên mặt bàn còn dể một
VCD “Ðể trở thành nguời mẹ trẻ tuyệt vời”. Nuớc mắt tôi dã lan ra vào lúc tôi không ngờ
nhất. Tôi cứ nghi, tôi sẽ tìm duợc một mẩu giấy, trong dó cô sẽ viết, dại loại nhu, nếu anh
thế này thế này, em sẽ quay trở về! Nhung hoàn toàn không có. Ngôi nhà tôi dã trở nên
rỗng trống nhu ba nam về truớc.

Ðêm truớc giấc ngủ, tôi còn thấy sót lại trên dầu giuờng một sợi tóc dài. Tôi dã cất giữ
dấu vết còn lại duy nhất ấy của Hạ Âu.


Hai tháng sau, Ðại Bản giới thiệu cho tôi một nguời con gái khác. Cô vừa tròn 21, dang
học nam thứ ba ở một truờng ÐH danh tiếng. Những nét dẹp toát ra từ nội tâm làm cô
giống nhu một cô bé.
Tiểu Mãn, cô bạn gái mới giống nguời có bệnh hiếu dộng, làm tôi thuờng nghi, giá cô ấy
thành dôi cùng Ðại Bản thì dẹp. Nhung Tiểu Mãn nói, cô chả thấy xi-nhê gì với chàng
Ðại Bản. Cô ấy là nhu thế, nói nang ngẫu hứng và từ ngữ lộn xộn theo kiểu các diễn viên
dang nổi trong các phim truyền hình dài tập, tuy nhiên theo cái kiểu khá nhã nhặn vui vẻ.

Thời gian dầu, tôi không thể quen duợc với sự lóc chóc nhí nhảnh của cô, nhung sau rồi
cung chả dể ý nữa.

Cô không nấu nuớng, tôi dành vào bếp làm cho cô. Nhung tôi bắt cô phải học thuộc bài
tho kia, hàng ngày dọc tôi nghe. Tất nhiên cô không chịu, bảo, tho gì mà dài thế này. Tôi
làm mặt lạnh mất hai hôm. Khi tôi cho rằng chuyện giữa tôi và Tiểu Mãn thôi thế là dứt,
thì cô tìm tôi, dọc một mạch bài tho từ dầu chí cuối, rồi cuời hì hì bảo, mỗi nguời dều có
thói xấu, hai nguời ở bên nhau thì phải dành thôi!

Từ dó về sau tôi mới thật sự mở cửa trái tim cho cô, coi cô ấy là nguời yêu thật sự, tuy
nhiên thỉnh thoảng cung bị cô ấy kể tội với "dại ca" Ðại Bản của cô.

Ðó là khi Hạ Âu dã bỏ di dc nửa nam. Tôi cung không tìm thấy cô ở dâu nữa.

Mùa hạ lại dến, nghỉ hè, cô nguời yêu bé nhỏ bám chặt tôi suốt cả ngày.

Ngày xua, tôi chua bao giờ cảm thấy Hạ Âu bé bỏng, cho dù Hạ Âu còn nhỏ hon Tiểu
Mãn một tuổi.

Phải chang vì trong Tiểu Mãn, bầu trời của cô luôn tràn nắng lấp lánh. Hai muoi mốt
tuổi, cô nhu một chú ve tràn trề sinh lực, rền giọng ca luôn miệng. Mỗi ngày cô dều có
những công việc làm không hết, nhàn rỗi dến phát chán và cung vui vẻ dến khôn cùng.
Niềm vui suớng nhất của cô là lẻn dến sau tôi bịt chặt mắt tôi và kêu, dố biết ai nào. Rồi
sau dó vui suớng dể tôi nói dáp án là:
- Vợ!

Cô kêu tôi phải gọi cô là vợ. Cô bảo, ở truờng em bọn nó yêu nhau toàn gọi thế này dấy!

Ngày xua, tôi tha thiết mong gọi Hạ Âu là vợ, cô thuờng không chịu, cô vẫn cuời bảo,
chua cuới co mà!

Tôi ép mình dừng so sánh hai nguời con gái, bởi Tiểu Mãn sẽ thua thê thảm.

Tiểu Mãn thật sự là rất nhỏ, bởi những gì cô ấy làm: Cô vô cùng yêu các anh cầu thủ dẹp
trai nhung lại chả hiểu gì bóng dá. Bởi vậy những dêm cô thức tới 2h sáng dể cùng tôi
chờ cúp châu Âu, thì dúng 2h10 phút cô truờn vào giấc ngủ. Cô thích chọc giận nguời
khác sau dó lại nung nịu ngọt ngào nhu thể mèo. Ðồng thời cô cung có tật lo lắng xốn
xang truớc mỗi kỳ kinh nguyệt... Rồi sau kỳ kinh, lại bắt dầu khôi phục lại vẻ xốn xang
phớn phở của gái.
Tiểu Mãn là một cô gái tốt, Tiểu Mãn còn trinh.

Lần dầu tiên tôi làm tình với Tiểu Mãn, lại là một lần tôi hoi say, cho nên, tôi dã nhầm cô
là Hạ Âu.

Sáng tỉnh dậy nhìn vết máu nhu cánh hồng trên chan, tôi chết diếng. Tôi không làm sao
cất duợc nụ cuời yêu thuong và hạnh phúc với Tiểu Mãn, nhung Tiểu Mãn lại không dể ý
dến diều dó, cô chỉ nung nịu vít cổ tôi xuống nói, em nhất dịnh sẽ lấy anh. Tôi run lên
trong con lạnh lẽo, bởi chua từng nghi, sẽ cuới nguời con gái nào dó, chứ không phải là
Hạ Âu.

Tôi hỏi, vì sao.

Cô dáp rất hồn nhiên - Vì em còn trinh mà!

Hạ Âu vẫn luôn lạnh lùng khi nói: Tôi là một con di.

Bỗng dung tôi dau dầu quá.

Một nam sau, tôi sắp 32, tôi vẫn không gặp lại Hạ Âu. Tôi bắt dầu nghi dến chuyện kết
hôn với Tiểu Mãn.

Tôi tự hỏi chính bản thân tôi lý do, thì, cung là lý do nhu Tiểu Mãn từng nói.

Tiểu Mãn hồn nhiên, thẳng thắn và tự hào khi nói: - Vì em còn trinh!

Tiểu Mãn giống nhu quảng cáo nuớc ép trái cây, ngon mát dầy sức sống, bộc lộ ra cái sức
sống thanh xuân làm nguời ta thèm muốn. Cô ấy luôn luôn ngẫu hứng, sống ở giây này
mới quyết dịnh giây sau, vô kế hoạch vô nguyên tắc. Cho nên, khi cô ngồi trên sô-pha,
nuốt dến quả dâu tây thứ 8, lấy ngón út khều tôi lại bảo:

- Ði, mua cái so-mi mới cho anh nào! Anh xem anh chẳng bao giờ mua áo mới, may mà
trông anh vẫn còn phong dộ của nguời có của!

Cô rất thích gọi tôi là "nguời có của", nhung thực ra tôi cảm thấy khó chịu vì cách gọi dó,
chả hiểu vì sao.

Rồi Tiểu Mãn bắt dầu lang xang di thay quần áo, chạy từ góc này sang góc kia tíu tít rửa
mặt chải tóc, chọn dôi giày dẹp hợp với quần áo, vui thích vô cùng. Tôi nghi tôi không
thể không cuời lên cùng cô.

Cô bảo: - Em sẽ mua cho anh một bộ dồ thể thao thật oách! - Bị tôi trợn mắt lên, cô cầu
hoà - Thôi anh ngoan ngoãn nghe em di nào! Anh toàn mặc dồ tây mãi duợc à? Nhanh
nhanh lên, thay áo di cùng em!

Rồi cô kéo tôi di, tôi cuời nhu mếu.

Ngắm Tiểu Mãn tung tang dạo phố, ngửi mùi huong thom tho nhu trà sữa từ cô, tôi muốn
ôm cô vào lòng quá, tôi nghi lấy nguời thế này cung hay.

Tôi dua tay phải ra, tôi sắp vòng ôm cô vào bên tôi. Thì ngay lúc dó, tôi thấy Hạ Âu di
tới, vội rụt tay lại. Hạ Âu duờng nhu cung dã nhìn thấy tôi, Hạ Âu mỉm cuời với tôi.

Hạ Âu dứng giữa khoảng nắng ấm, mặc chiếc áo hai dây nhỏ màu hồng, váy trắng dài,
với nụ cuời duyên dáng tự nhiên, xinh dẹp nhu ba nam truớc ngày tôi gặp Hạ Âu truớc
cổng truờng dại học. Làn da trắng mịn của cô ửng lên một màu hồng của má dào to, lặng
lẽ và quen thân nhu thế, cảm giác dâng lên từ một sớm hè. Tôi tuởng cô là một dáng vóc
thiên thần buớc ra ngập ngừng trong ánh mặt trời kia.

Và nguời con gái ở bên cạnh tôi lúc này chỉ còn tầm thuờng nhu mọi phụ nữ khác.

Thiên thần nhìn tôi mỉm cuời, và tôi dã không còn gì luu luyến noi cõi trần.

Phần XII

Hạ Âu có vẻ nhu sống không dến nỗi nào, béo lên một chút so với ngày truớc, nhung rất
thon thả.

Cô ấy cuời với tôi và nói - Hi!

Tôi vẫn trong con kinh ngạc vui mừng trong giây phút gặp gỡ, không kịp phản ứng.

- Hi! xin chào! Cô là bạn của Bân Bân à? Tôi tên là Tiểu Mãn! - Tiểu Mãn rất tự nhiên,
chào hỏi truớc. Khuỷu tay huých tôi - Nguời ta chào anh kìa, ngốc! (Tôi bị nhiễm cách
chào Hi! ở dây, mỗi lần quay về nhiệm sở, phải mất vài ngày mới bỏ duợc tiếng chào Hi!
)

Tôi dịnh thần, vội dáp lại, chắc hẳn lúc dó trông tôi rất thảm hại. Về nhà, Tiểu Mãn có
nhận xét, trông tôi lúc dó nhu một anh nông dân quê mùa phải dứng truớc mặt nguời
quyền cao chức trọng.

- Hi, Hạ Âu. - rồi chẳng còn biết nói gì, chỉ nhìn Hạ Âu chằm chằm, cung quên không
buông tay cô bạn gái Tiểu Mãn ra.

Phút giây gặp gỡ quá dột ngột, cung chả nói duợc cái gì, Hạ Âu bảo, cô có việc phải di,
thậm chí không dể lại số diện thoại cung không nói xem giờ dây cô sống ra sao.

Xem sắc mặt tuoi sáng của Hạ Âu, có thể nghi chí ít, nguời dàn ông (những nguời dàn
ông) của cô ấy dã không tệ bạc với cô.

Tôi nhìn theo Hạ Âu cho dến góc khuất. Muoi giây sau, một chiếc Audi (không hiểu sao
tớ rất ấn tuợng với xe Audi, vì nó dắt, hay vì những gì tớ vô tình tiếp xúc dều có sự xuất
hiện của Audi, dến cả truyện van chuong mạng này cung thế?) chạy luớt qua tôi, ngồi
bên cạnh nguời lái là một phụ nữ áo hai dây màu dỏ, tôi không kịp nhìn mặt. Xe dã luớt
di rồi.

- Ôi trời, bạn anh có vẻ hoành tráng quá nhỉ, giới thiệu cho em làm quen với! - Tiểu Mãn
thật thà nói.

- Cô ta chỉ là một con di! - Tôi dáp.

Tiễu Mãn chép miệng tiếc rẻ một cách bộc tuệch, rồi chỉ ba phút sau, cô quên béng
chuyện này.

Cô kéo tay tôi dạo khắp phố. Nhung trái tim tôi không còn ở trong ngực tôi nữa, tôi di
bên cô, không buồn tỏ ra chán nản mệt mỏi dể cô ngung công cuộc shopping. Trong tâm
trí tôi chỉ còn lại một mình Hạ Âu.

Hạ Âu giờ dang ngồi trong chiếc xe của thằng dàn ông bao cô, hoặc có thể dang ngồi
trong lòng gã. Cô ngồi chỗ nào thì cung có liên quan gì dến tôi dâu, thế nhung vì sao trái
tim tôi dau dến thế này?

Tôi vẫn nghi Hạ Âu dã rời bỏ thành phố này, nên ban nãy, khi gặp mặt tôi suýt ngất. Tôi
từ trong sâu thẳm bản nang tôi, chỉ muốn di theo bao bọc cô yêu thuong cô, nhu một
trách nhiệm từ ngay trong những mạch máu dang chảy trong tôi, nhung cô dã di mà
không nói nang gì.

Thậm chí kiêu cang luớt qua tôi trong chiếc xe của thằng dàn ông nào dó dang bao cô.
Thậm chí không nhìn tôi.

Những nỗi xúc dộng biến thành giận dữ.

Tôi bắt dầu lo lắng buồn bực một cách kỳ lạ, bực bội và nhẫn nại dể Tiểu Mãn kéo tay tôi
di nhu một phu dang kéo thuyền, một cửa hàng rồi lại một cửa hàng, tôi nghi phải tôi
dang ở trong một mê cung, duờng nhu noi ta buớc không hề tới, và ta sẽ cứ quay mãi về
noi ban dầu.

Ðúng lúc sự nhẫn nại của tôi dến diểm tận cùng, thì phía truớc những tiếng kêu thất
thanh:

- Ối trời oi, giết nguời, cứu với, có nguời bị giết! - Giọng một phụ nữ.

Tôi chua kịp hiểu ra việc gì, thì thấy những nguời phía truớc dạt hết sang bên phải, rồi có
một nguời lao thẳng vào nguời tôi, một giây truớc khi dâm vào tôi, tôi theo tiềm thức kéo
Tiểu Mãn về phía mình.

Nguời dàn ông kia lao thẳng vào mặt tôi. Tôi bị dập mạnh tới mức bị dẩy lùi vài buớc
mới dứng vững, nguời dàn ông kia ngã sấp trên mặt dất. Tôi còn chua kịp hỏi vì sao, ông
ta dã bò dậy chạy tiếp.

Rồi phía truớc mặt có tiếng phụ nữ gào khóc, gào lên với âm dộ kinh nguời.

Tiểu Mãn hiếu kỳ không ai bằng, mặc kệ tôi phản dối cô dã xông lên di xem dám dông.
Mọi nguời dang lập tức vây kín quanh kẻ bị dâm và nguời di duờng dang gào khóc kia.

Tâm trạng nặng nề ấm ức trong lòng tôi không biết trút vào ai, nghi sao hôm nay xúi quá.
Mui ngứa quá, cảm thấy có cái gì bắt dầu bò ra.

Híc, mui tôi từ nhỏ rất khó ua, dộng gì vào là chảy máu mui. Khan giấy dể trong ví Tiểu
Mãn, cô giờ dang bị nhồi trong biển nguời hiếu kỳ kia dâu mất. Tôi nhếch nhác dùng tay
bịt mui, lần mò về phía toa-lét của cửa hiệu thời trang.

- Anh lấy khan giấy không?

Tiếng nói quen thuộc từ sau lung, tôi vội vã quay dầu nhìn, thấy dôi mắt lặng lẽ của Hạ
Âu. Không chờ tôi dáp, cô giữ mảnh khan trên tay bịt vào mui cho tôi, rồi dua tôi một gói
giấy. Rồi cô di.

Tôi cảm giác dó là một ảo ảnh. Nhung mùi huong ở lại là quen, và trên tay tôi dích thực
có một gói khan giấy.

Nửa tiếng sau, Tiểu Mãn gọi di dộng hỏi anh dang ở dâu, tôi bảo dang ở trong cửa hàng
chờ cô. Và cô lại nhảy nhót tới, thấy vết máu trên mặt tôi, cứ tự trách móc mãi.

- Về nhà! - Tôi chỉ có thể nói một câu dó.

- Ðuợc thôi, bảo anh di xem mà anh chẳng chịu di xem gì cả. Anh không biết à, thằng kia
thảm lắm... Vợ nó dáng thuong quá! - Tiểu Mãn liến thoắng, tôi nhíu mày cố không trách
móc gì cô.

"Thằng kia" nào thảm bằng tôi>

Hôm dó là thứ hai. Trua thứ tu, tôi nhận duợc diện thoại của Hạ Âu, cô không vòng vo gì
hỏi tôi:

- Hà Niệm Bân, anh sẽ mang em di chứ?

Tôi nếu không nghe nhầm thì còn cảm thấy trong giọng ấy chút hồi hộp.

- Em bảo gì? Em dang ở dâu thế?

- Anh dừng hỏi nhiều. - Lại cái câu tôi sợ nhất và không thích nghe nhất của cô " Anh
dừng hỏi nhiều". Tôi lập tức không hào hứng. - Anh hãy mang em di, chúng mình làm
dám cuới!

Tôi giận dữ. Cô em oi, mỗi lần cô không vui cô lôi từ dâu ra những dàn ông chả ra gì,
không chịu tòng luong, giờ thèm cuới là tôi phải cuới? Tôi còn cuộc dời của riêng tôi
không, và còn gì dể tin vào cô?

- Thế nguời dàn ông kia không cần cô nữa sao? - Tôi hỏi lạnh lùng.

Ðầu dây kia im lặng vài phút, tôi nghe thấy một giọng nói yếu ớt:

- Thế anh có còn muốn cuới em nữa không?

Tôi có thể tuởng tuợng cái cách cô cắn chặt môi duới, có lẽ cô dã cắn môi dến mức trắng
bệch ra.

- Hạ Âu, em không còn là trẻ con nữa, em không thể làm gì em thích mà không nghi về
kết quả. Ngày truớc, chính là em dã rời bỏ anh! - Tôi nói một cách trấn tinh hon song
nghiêm trang. Tôi tuởng, sau một nam và một lần gặp lại ngẫu nhiên, nào thể quay về quá
khứ chỉ với một cuộc gọi diện thoại.

- Em chỉ muốn biết, anh sẽ cuới em chứ? Sẽ mang em di khỏi noi này chứ? - Giọng cô âu
lo.

- Em hãy nói vì sao di, hãy nói lý do.

- Anh vẫn còn chua quên nổi em, dúng không?

Tôi bỗng dung cảm thấy rõ ràng rằng Hạ Âu quá ngẫu hứng quá thiếu trách nhiệm. Tôi
giống nhu con chó, cô ngoắc thì dến cô vẫy thì phải di, một con chó dực.

Nhung tôi cung không thể giấu trái tim tôi vẫn dang bị cô diều khiển. Rằng suốt hai nam
qua, tôi chỉ toàn sống trong thế giới của Hạ Âu.

Tôi sắp mềm lòng, tôi sắp hỏi em dang ở dâu dấy, tôi muốn nhìn thấy Hạ Âu, tôi không
thể dể tuột co hội có cô trong dời. Ðột nhiên tôi nhìn thấy hộp com trên bàn làm việc của
tôi, trong hộp là bữatrua chung của tôi và cô bạn gái dễ thuong. Tôi nhớ dến tay cô tối
qua xào rau bị mỡ bắn vào phồng rộp, cô giả vờ tội nghiệp làm tôi thuong xót, cô nung
nịu bắt tôi theo dỗ dành, cô buớng bỉnh khiến tôi không thể không hôn. Những lúc dó,
nguời con gái ở bên tôi dã cho tôi bao hạnh phúc, và xua nay, Tiểu Mãn chua từng làm
một việc gì không phải với tôi.

Và khi cùng nhau, cô ấy là trinh nữ.

- Anh... anh... dã có một cuộc sống mới!

Thật dau xót, nhung tôi vẫn phải nói.

- Nếu vậy, nếu em có 48.500 tệ, anh có cuới em không?

Tôi nghi Hạ Âu không làm sao hiểu duợc bản chất của vấn dề.

- Không em ạ. Em cho anh một triệu, anh cung không thể.

- Trời oi... - Cô ấy dau dớn, nhung tôi thì cung dớn dau chứ khác gì? - Nhu thế, anh liệu
có thể nói với em, nói rằng anh không còn yêu em nữa, có duợc không?

- Xin lỗi, em chỉ là con di!

- Em xin lỗi!

Hai giây sau, diện thoại ngắt.

Tôi hiểu rằng tôi và cô ấy dã mãi mãi không còn bao giờ có thể. Tôi vứt hộp com xào lẫn
lộn rau vào sọt rác, rồi khóa trái toa-let, tôi ngồi im trong toa-let khóc nức nở.

Ðêm, rã rời về nhà, cô bạn gái nhí nhảnh lập tức bám dính lấy cổ tôi và bảo:

- Bân Bân, chúng ta cuới nhau di!


-----------------------------------------------
Cảm ơn bạn đã đọc bài tại:wWw.GiaoVienYenBai.forumotion.com


:vietnam: 
♥️…Không Thương…♥️…Không Nhớ…♥️…Không Mơ Mộng…♥️……♥️…Không Buồn…♥️…Không Chán…♥️…Lệ Không Rơi..♥️……♥️…Không Yêu Ai Cả…♥️…Lòng Băng Giá…♥️……♥️…Không Nhớ Ai Cả…♥️…Hồn Tự Do…♥️
View user profile https://m.facebook.com/thienthanbebong199http://xemboi.uiwap.com

Thích

Báo xấu [0]

Gửi một bình luận lên tường nhà rongbay
Trả lời nhanh

Back to topMessage [Page 1 of 1]

  © FMvi.vn

« Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

Bài viết liên quan

    Quyền hạn của bạn:

    You cannot reply to topics in this forum

    • TOP RANK(Giao Vien Yen Bai) Thank to:© FMvi - Design by baivong